Tin tức Phật Giáo

VOA News

Tin tức Danmark

Tin mới nhất

ĐỪNG XẤC LÁO VỚI DÂN! PDF In Thư điện tử
Tác giả minhthien   
21:54, 17/06/2017
ĐỪNG XẤC LÁO VỚI DÂN!
 
Ngay sau khi ông Võ Văn Thưởng tuyên bố đảng cộng sản “không sợ
 
đối thoại, không sợ tranh luận” thì tác giả Bắc Hà đã chứng minh điều
 
ngược lại là giới lãnh đạo cộng sản rất sợ đối thoại qua bài “Không được
 
lợi dụng vấn đề đối thoại để chống phá” đăng trên báo Quân đội Nhân
 
dân, trong chùm bài “Làm thất bại chiến lược Diễn biến Hòa bình”.

 
Ở đây tôi muốn chỉ ra một số điểm mà tác giả Bắc Hà đã nhầm lẫn, hay
 
ngụy biện.

 
Đảng cầm quyền tự phong

Khi Bắc Hà công kích bình luận của “những “nhà khoa học”, "nhà báo”,
 
“nhà dân chủ”, “nhân quyền” tự phong”, không biết Bắc Hà có biết
 
chuyện “tự phong” nguy hại nhất cho dân tộc là một đảng “tự phong”
 
cho mình ở vị trí lãnh đạo quốc gia mà không cần thông qua lá phiếu
 
trung thực của người dân hay không?

 
Bắc Hà có thể chỉ ra được người dân Việt Nam đã phúc quyết bản hiến
 
pháp nào chưa? Hay tất cả chỉ là do quốc hội được các lãnh đạo đảng
 
cộng sản “cơ cấu, quy hoạch” tự ý thông qua? Dân không phúc quyết
 
thì bản hiến pháp không có giá trị gì, và tất nhiên là quyền lãnh đạo
 
quốc gia của đảng cộng sản chỉ là áp đặt một cách bất hợp pháp chứ
 
dân chưa hề đồng ý.

 
Bắc Hà cũng đòi “lấy vai trò lãnh đạo, cầm quyền của Đảng Cộng sản
 
Việt Nam đối với xã hội và Nhà nước làm tiền đề. Nói cách khác, các
 
cuộc đối thoại không thể vượt qua “lằn ranh đỏ” chính trị nói trên, vì
 
đấy chính là lợi ích của quốc gia, dân tộc”.

 
Ở đây Bắc Hà lại ngụy biện khi cho rằng lợi ích độc quyền chính trị của
 
một đảng trùng với lợi ích của quốc gia, dân tộc. Nếu nói như vậy thì
 
các tập đoàn phong kiến thống trị đất nước trước đây cũng tuyên bố
 
giai cấp thống trị trung thành với quốc gia, dân tộc thì người dân sẽ tin
 
và đồng ý quay lại thời phong kiến?

 
Nếu thật sự đảng cầm quyền vì nước vì dân thì đảng đó phải chấp nhận
 
cầm quyền do dân bầu ra trong một cuộc bầu cử tự do và công bằng,
 
trung thực, có nhiệm kỳ, có nhiều đảng phái tham gia. Cá nhân Bắc Hà
 
hoặc một đảng không thể nói thay cho tiếng nói của hơn 90 triệu dân
 
Việt Nam được.

 
Đảng cầm quyền đứng trên luật pháp

Tương tự, khi Bắc Hà cho rằng quyền lãnh đạo của đảng cộng sản là
 
“lằn ranh đỏ” không thể vượt qua thì đây là biểu hiện độc tài, lạm
 
quyền, phạm pháp rất rõ. “Lằn ranh đỏ” không thể vượt qua là quyền
 
làm chủ của nhân dân, và quyền làm chủ quan trọng nhất là lãnh đạo
 
quốc gia phải do dân bầu ra.

 
Liệu Bắc Hà có thể giải thích được tại sao các lãnh đạo cộng sản luôn hô
 
hào “dân là chủ” nhưng lại không cho dân quyền bầu lãnh đạo quốc gia,
 
thể hiện ở chỗ đảng cộng sản đã tự cho mình vào vị trí lãnh đạo qua
 
điều 4 Hiến pháp?

 
Các lãnh đạo cộng sản sợ dân lập đảng nhưng lại không thể ra một điều
 
luật nào cấm dân lập đảng. Họ cũng sợ dân bàn về tính chính danh của
 
đảng cộng sản nhưng cũng không có điều luật nào cấm dân bàn về
 
chuyện đó. Bắc Hà tự động thay Quốc hội “làm luật” luôn khi cấm dân
 
không được bàn về quyền lãnh đạo của đảng cộng sản. Đó có phải là
 
quá xấc láo với dân không?

 
Rõ ràng đây là chế độ đảng trị chứ không phải là pháp trị, là chế độ
 
“của đảng cộng sản, do đảng cộng sản, vì đảng cộng sản” chứ không
 
phải “của dân, do dân, vì dân”.

 
Như thế, đảng cầm quyền đang vi phạm ngay điều 4 Hiến pháp là “Các
 
tổ chức của Đảng và đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam hoạt động
 
trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”.

 
Đảng cầm quyền không phải là “duy nhất”

Bắc Hà cũng công kích những người đòi "bãi bỏ Điều 4 trong Hiến pháp
 
quy định Đảng Cộng sản là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước và xã
 
hội”. Thực ra, điều 4 Hiến pháp 2013 không hề quy định đảng cộng sản
 
là lực lượng lãnh đạo “duy nhất”. Chữ “duy nhất” đã bị bỏ, chứng tỏ Bắc
 
Hà không hề đọc kỹ Hiến pháp.

 
Như thế cũng có nghĩa là trong Quốc hội hoàn toàn có thể có nhiều
 
đảng phái khác nhau, cùng soạn thảo luật, cùng lãnh đạo quốc gia với
 
đảng cộng sản, hoàn toàn không có trở ngại gì. Điều 4 Hiến pháp không
 
thể là cái cớ để lực lượng an ninh đi đàn áp các đảng phái không cộng
 
sản.

 
Tôi cũng nói cho Bắc Hà rõ là tôi không đòi bỏ điều 4 Hiến pháp hiện
 
hành, tôi yêu cầu bỏ cả bản Hiến pháp vì bản Hiến pháp hiện hành
 
không có giá trị do người dân chưa phúc quyết thông qua. Bản Hiến
 
pháp chuẩn mực mới phải do Quốc hội lập hiến dân cử soạn thảo và
 
được toàn dân phúc quyết.

 
Đảng cầm quyền không phải là cứu tinh của dân tộc

Từ trước tới giờ, hễ ai bàn tới chuyện “quốc gia đại sự” hoặc thể hiện
 
chính kiến qua việc biểu tình là các anh chị em an ninh liền nói: “Để
 
đảng [cộng sản] và nhà nước lo”.

 
Thế thì ai để nợ công, nợ xấu cao ngất ngưởng và ai lo? Có phải là do
 
đảng cầm quyền chi tiêu kém hiệu quả để nợ cao, điển hình như
 
Vinashin, Vinalines, bô-xít, tượng đài… Và người dân phải tăng nộp tiền
 
thuế, phí để lo cho ngân sách quốc gia không?

 
Mới đây, tiến sỹ Lê Trường Tùng kêu gọi mỗi học sinh đóng 100 nghìn
 
đồng một tháng để “giải cứu giáo viên”. Tại sao tiến sỹ Tùng không kêu
 
gọi đảng cộng sản, nhà nước lo?

 
Thật ra cuối cùng thì mọi chuyện đều phải do dân tự “giải cứu” nhau,
 
cũng như các đợt giải cứu dưa hấu, chuối ba hương, sầu riêng, heo,…
 
Đảng cộng sản, nhà nước không thể lo được cho dân bất kì chuyện gì
 
mà dân còn phải đóng thuế nuôi bộ máy của đảng.

 
Đảng cầm quyền không đại diện cho dân

Đã thế, mới đây, đảng cầm quyền còn cho diễn tập quân sự, bắn đạn
 
khói để ngăn cản bà con biểu tình phản đối Formosa ngay trước nhà thờ
 
giáo họ Văn Thai, giáo xứ Song Ngọc, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An,
 
rồi còn đánh kẻng để huy động lương dân bao vây linh mục Nguyễn
 
Đình Thục khi ngài đi dâng lễ ngay đêm 30/5 vừa qua.

 
Đây là cách xử sự rất xuẩn động, kích động chia rẽ dân tộc trong thời
 
điểm rất nhạy cảm là lòng dân bất mãn với Formosa và chuyện đền bù
 
không thỏa đáng. Việc này rất dễ leo thang thành nội chiến. Cách xử sự
 
của nhà cầm quyền đã biến mâu thuẫn giữa người dân và Formosa
 
thành mâu thuẫn giữa người dân với nhà cầm quyền, giữa lương dân và
 
giáo dân.

 
Trung Cộng đã lợi dụng nội chiến Việt Nam để chiếm đóng Hoàng Sa
 
năm 1974.
 
Đảng cầm quyền nên nhớ điều đó. Một quốc gia bị chia rẽ, suy yếu thì
 
không bao giờ có thể phát triển được, chưa nói là có thể bị thâu tóm bởi
 
ngoại bang.
 
 
Nếu đây là một nhà nước dân chủ, pháp quyền thì nhà cầm quyền đã
 
để dân thực hiện quyền khiếu kiện với Formosa đúng luật tố tụng hình
 
sự, xử Formosa tội gây ô nhiễm theo đúng luật hình sự, chứ không phải
 
bao che, dung túng cho Formosa tiếp tục hoạt động và lại gây nổ vào
 
lúc 21h ngày 30/5 vừa qua.

 
Giữa lúc đất nước đang ngổn ngang bao công việc cấp bách phải giải
 
quyết như tăng thuế, phí, ô nhiễm môi trường, thực phẩm bẩn, biến đổi
 
khí hậu, Trung Cộng quân sự hóa biển Đông... thì các đại biểu quốc hội
 
lại lo lắng lãnh đạo bị bôi nhọ, và bắt luật sư phải tố cáo những thân
 
chủ vi phạm “an ninh quốc gia” - một hành động nhằm thẳng vào
 
những người vì bất đồng chính kiến với đảng cộng sản mà bị bắt bớ.
 
Các đại biểu đó đại diện cho dân hay cho đảng cầm quyền? Và đảng
 
cộng sản có thực tâm muốn “đối thoại” hay không?

 
Chừng đó đã đủ để đảng cầm quyền, để tác giả Bắc Hà suy nghĩ về cái
 
“lằn ranh đỏ” mà họ ngạo mạn đặt ra cho dân.

 
Hãy mạnh dạn bước ra ánh sáng

Tác giả Bắc Hà nên công khai tên tuổi, danh tính, công việc để toàn dân
 
biết. Và Bắc Hà cũng nên trả lời câu hỏi trong bài viết này của tôi một
 
cách công khai. Nếu như Bắc Hà tự tin vào chính nghĩa của đảng cầm
 
quyền thì nên mạnh dạn bước ra ánh sáng. Hãy chứng minh lời của ông
 
Võ Văn Thưởng là đảng cộng sản “không sợ đối thoại, không sợ tranh
 
luận”!

Chú thích:

Không được lợi dụng vấn đề đối thoại để chống phá - Bắc Hà
Bài đăng trên VOA