Đời sống

Tài liệu về Phật Giáo
MẸ LÀ TẤT CẢ (the filial in the Buddhism) PDF In Thư điện tử
Tác giả minhthien   
22:50, 29/09/2016
MẸ LÀ TẤT CẢ (the filial in the Buddhism)
 
Diễn giả : HT Thích Tuệ Minh.
 
 
Bất cứ chúng sanh nào; dù là Nam hay nữ; dù trẻ hay già mà
 
biết hiếu thảo với MẸ; CHA thì trước hết gia đình đó được hạnh
 
phúc tràn đầy; được xóm làng kính mến; được mọi người ngợi
 
khen; được nhiều tiếng thơm vang khắp...
 
 
Suy ra; nếu có nhiều gia đình hiếu thuận; thì tạo thành một
 
thôn; xóm an vui; giảm thiểu rất nhiều phiền toái trong xã hội;
 
khiến chính phủ bớt mướn công an; mật vụ theo giõi can thiệp
 
vào mọi gia đình. Giảm được nhiều thứ tiền thuế phải chi tiêu
 
cho nhà nước. Chính phủ cũng đỡ phải mướn an ninh canh gát;
 
nhà tù cũng giảm lần đi; khỏi mất công thuê người canh gác.
 
Nếu dân chúng thân thiện với nhau vui vẻ ; biết cư-xử, và nhẫn
 
nhịn nhau; chia sẻ cho nhau vì Đạo Đức là nguồn phúc lợi lớn
 
hơn tiền tài; danh vọng.
 
 
Suy ra một đất nước có cả một dân tộc hiếu hòa; biết kính trọng
 
trên dưới lan ra cả một khung Trời to lớn; con người chỉ biết
 
thực hiện một chữ HIẾU thôi:
 
 
“ HIẾU THUẬN HOÀN SANH HIẾU THUẬN TỬ “ nghĩa là cha; mẹ
 
biết hiếu thảo thì sẽ có con hiếu thảo; vì HIẾU đã phát xuất tự
 
trong lòng; gây gieo ra một thứ giống TỐT vào trong TÂM
 
THỨC; TÂM THỨC nẩy MẦM nở ra CON. Ngược lại: Cha; Mẹ ban
 
đầu đã có TÂM gieo XẤU thì MẦM con cái nó cũng đang nẩy
 
MẦM khi chúng ra Đời nên câu nói trên đã thay đổi như sau “
 
NGỖ NGHỊCH HOÀN SANH NGỖ NGHỊCH NHI “ Cha và Mẹ khi
 
trở thành hôn nhân với nhau; nếu cả hai trong đầu có TƯ
 
TƯỞNG KHÔNG TỐT; thì cha; mẹ đã tự GIEO MẦM XẤU trong
 
TÂM, và dĩ nhiên sinh ra con cái NGỖ NGHỊCH; tùy theo thời
 
gian nhanh hay chậm. Một thí dụ: đất nước Việt-Nam chúng ta
 
hiện tại từ Bắc tới Nam; từ trong nhà ra ngoài xã hội; con người
 
dường như vô cảm; dường như tệ nạn lừa gạt giữa người Việt
 
với người Việt cả trong lẫn ngoài; không nhịn nhau; lớn thì cướp
 
lớn; nhỏ thì cướp nhỏ; phụ nữ ra đường không an toàn; trẻ con
 
trong trường đánh lộn xé quần áo như kẻ thù gây ra thương
 
tích trầm trọng cho giới nữ. Nếu chúng ta chịu khó count down
 
ngược dòng thời gian trước năm 1944 do ai mang mầm móng
 
BẤT NHÂN vào cho dân tộc ta ? và gây nên Nam-Bắc tương tàn;
 
thanh thiếu niên mất sự sống...mãi trỗ nên hận thù và thấy cái
 
QUẢ CỦA NÓ KHIẾN CẢ MỘT DÂN TỘC BẤT AN; ĐAU KHỔ THÊ
 
THẢM.
 
 
Phật xưa có dạy: CHA; MẸ LÀ SƯ TRƯỞNG; là người Thầy đầu
 
tiên; vì người dạy ta từ tiếng ba; ba; má má trước khi ta vào
 
trường học; cha mẹ dạy ta nói tiếng người; tiếng YÊU THƯƠNG;
 
tiếng KHÓC; tiếng CƯỜI; tiếng Ù-Ơ... là người THẦY đầu tiên
 
phải không ? thưa quí vị ?
 
 
Cha; mẹ cũng là Chư Phật ( câu chuyện Ngài Tử-Lộ đi tìm Phật,
 
và cuối cùng được ân Sư chỉ đường cuối cùng về gặp lại mẹ, vì
 
Mẹ là Phật đây rồi; mẹ thương nhớ con ngày tháng trông con
 
về; mẹ cho con mà không cần đòi lại; mẹ cho đi không tính
 
toán; không mưu đồ như các tình khácvà tất cả lỗi lầm gì của
 
con mẹ cũng hứng chịu hết; dù con mẹ có xấu đến đâu; thì con
 
mẹ vẫn đẹp; vì mẹ là tất cả mà...), và nếu quí vị cũng như tôi là
 
một Thầy TU; nếu không có Cha; Mẹ gieo trồng NHÂN DUYÊN
 
thì TA không có được CÁI THÂN này; mà không có cái thân này;
 
thì làm sao gặp được SƯ TRƯỞNG; mà không có SƯ TRƯỞNG
 
thì làm sao biết GIÁO LÝ PHẬT PHÁP mà TU HÀNH tiến tới
 
THÀNH PHẬT; mà muốn THÀNH PHẬT thì trước hết phải THÀNH
 
NHÂN; thành Nhân biết buông bỏ; biết lau chùi; biết diệt tận
 
gốc: THAM;SÂN;SI để trở về TỰ TÁNH THÀNH PHẬT.
 
 
(Câu chuyện trong NHỊ THẬP TỨ HIẾU có kể về hai người trai
 
trong làng có tên Đồng Vĩnh sinh vào một gia đình nghèo; cha
 
làm thuê; đốn củi đổi cơm. Mẹ Đồng thị chuyên lo nội trợ gia
 
đình cho chồng con. Đồng Vĩnh phụ cha đốn củi; phụ mẹ dọn
 
dẹp nhà cữa ngăn nắp; nấu cơm phụ mẹ.Đốn củi phụ cha; mọi
 
việc trong nhà chu đáo; không để cha buồn; khôn làm mẹ
 
lo.Nên cha, và mẹ rất tự hào và khoẻ mạnh; mẹ Đồng Vĩnh thì
 
mập mạp hẳn ra vì bà hạnh phúc mình được đứa con CÓ HIẾU.
 
 
Trái với Đồng Vĩnh là Vương Kỳ sinh vào một gia đình cao sang;
 
quyền quí. Cha làm lên chức lớn; cậy thế hiếp người kiếm được
 
nhiều tiền cho vợ, con ăn xài thoải mái... vì Vương Kỳ được
 
đồng tiền của cha làm bất chính; nên tiêu xài phung phí; bài
 
bạc; hút sách; ăn chơi; đánh lộn; gây phương hại đến xóm làng;
 
có nhiều người đến nhà máng vốn; nhưng cha Vương Kỳ giàu
 
có; lại có chức quyền; nên dân chịu đau mà kêu Trời. Riêng mẹ
 
của Vương Kỳ thì lo lắng con mình không chịu nghe lời; nên bà
 
rất rầu lo; khiến lòng BẤT ỔN; nên ngủ không được; khiến thân
 
thể gầy mòn.
 
 
Một hôm; bà cố đến làm quen với mẹ Đồng Vĩnh là Đồng Thị, và
 
bà hỏi rằng: Tại sao gia đình chị nghèo; ăn uống không như gia
 
đình tôi; mà chị lại mập mạp hơn tôi ?
 
 
-Đồng thị tính tình bình dân chấc phác; không ngại trả lời cho
 
mẹ của Vương Kỳ rằng: Nhờ Đồng Vĩnh là đứa con HIẾU THẢO;
 
mọi việc nó chu lo cho tôi và chồng tôi; nên chúng tôi KHÔNG
 
PHẢI LO; làm việc nhà xong rồi NGỦ THẲNG RO; nên tôi mập
 
mạp; chứ có tốn đồng xu thuốc men gì đâu ?
 
 
Câu trả lời này; rất là bình dân của một người dân thường;
 
khiến cho mẹ của VƯƠNG KỲ phải suy nghĩ. Nhưng bà vừa suy
 
nghĩ vừa dứt; thì hung tin lại đến với bà: CÓ NGƯỜI NHÀ VỪA
 
MỚI BÁO TIN VƯƠNG KỲ lần này đánh lộn làm gãy chân con
 
của một QUAN LỚN vừa mới đi ngang qua làng này không lâu.
 
Vương Kỳ đang bị nhốt vào tù trên Quận hạt chờ ngày đem ra
 
xử. Tin sét đánh bên tai; khiến bà mẹ Vương Kỳ bị đau TIM ngất
 
lịm.
 
 
Câu chuyện kể trên; để cho chúng ta suy gẫm: ĐỌC TRĂM KINH
 
VẠN ĐIỂN. PHẬT DẠY: HIẾU VI TIÊN...(filial go to the first in
 
life)
 
 
MẸ LÀ BỒ TÁT BIẾN HÓA THÂN.
 
MẸ LÀ LOÀI HOA ĐẸP TUYỆT TRẦN.
 
MẸ LÀ CƠM; ÁO; NGUỒN VÔ TẬN.
 
CẢ ĐỜI CỦA MẸ CHỈ HIẾN DÂNG.
 
Thơ của nhà Thơ Trần Trung Đạo có viết:
 
ƯỚC GÌ CON GIỮ THỜI GIAN ĐƯỢC.
 
GIỮ CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI. Bỡi hạnh phúc trong tầm tay khó
 
mà giữ được( the happiness is not staying long time )
 
THƠ NGUYỄN BÍNH:
 
TRÊN ĐƯỜNG TÔI THẤY MỘT CỤ GIÀ.
 
ĐƯA TIỄN CON RA CHỐN ẢI XA.
 
TÀU CHẠY LÂU RỒI; BÀ VẪN ĐỨNG.
 
LƯNG CÒNG; IN BÓNG DƯỚI SÂN GA.
 
MẸ GIÀ NHƯ ỚT CHÍN CÂY,
 
GIÓ LAY MẸ RỤNG...CON THỜI MỒ CÔI.
 
MỒ CÔI KHỔ LẮM AI ƠI.
 
ĐÓI CƠM KHÁT NƯỚC BIẾT NHỜ CẬY AI ?
 
   Đứa trẻ mồ côi.
 
-Thằng bé âm thầm đi vào ngõ nhỏ.
 
Tuổi ấu thơ đà mang nhiều âu lo
 
Ngày nó sống kiếp lang thang.
 
Ngẩn ngơ như chim xa đàn.
 
Nghĩ mình tủi thân vô vàn.
 
Mẹ nó qua đời khi còn tấm nhỏ.
 
Một chén cơm chiều; nên lòng chưa no.
 
Cuộc sống đói rách bơ vơ.
 
Hỏi ai; ai cho nương nhờ.
 
Chuỗi ngày tâm tối bơ vơ.
 
Đêm đêm nó ngủ; một manh chiếu rách co ro.
 
Một thân côi cút không nhà.
 
Thân em lá; cỏ bạn quen ai có đâu xa.
 
Thằng Tư; Con Tám lê la; trên phố xa hoa.
 
Miền Bắc điêu tàn; nên đời nó khổ.
 
Một chén cơm chiều; nên lòng chưa no.
 
Nhiều lúc nó khóc trong mơ
 
Mẹ ơi; con yêu mong chờ.
 
Bao giờ... cho đến bao giờ.
 
         OOO___OOO
 
My poem to VU-LAN (Bài Thơ VU-LAN)
 
Mở cuốn album nhìn ảnh mẹ.
 
Mẹ mất lâu rồi...nay đã xa....
 
Đêm nay; nghe gió lùa thao thức.
 
Mưa gõ vào tim nỗi nhớ nhà.
 
I gazed in my album at my dear Mom’s picture.
 
And I realized that now is lost far off her figure.
 
I listened to the rain as if my heart flicked.
 
The wind blow making me agistatedly nostalgic.
 
Đời của con trên bước đường lưu lạc.
 
Mà con không mẹ; chẳng còn cha.
 
Ngày xưa; con sống ngu ngơ quá
 
Giờ biết thương yêu; thiếu mẹ già.
 
My life on the paths of the oversea.
 
Neither my mom;nor my dad stays in existence
 
As a child I was so dull being by mom kissed.
 
Now that I know whom to love; Mom is missed.
 
Cha đã hy sinh thời mất nước.
 
Quê nhà nặng trĩu giặc NỘI XÂM.
 
Sắn; khoai ăn độn ngày sau cuối.
 
Con mắc tù lao phải vắng nhà.
 
Dad passed away while the S.Vietnam lost with the team
 
Scurrying the burden in our poor regime
 
Until your last days on manioc band tomorrow
 
While I was in prison as a “ reeducation-camps”by Communist
 
Gian khó một đời: cha mẹ gánh.
 
Ơn dày; nghĩa nặng chẳng phôi pha.
 
Mẹ ơi ¡ sầu tủi đường xa xứ.
 
Xin mẹ nhận cho một món quà.
 
Such a hard period Dad and Mom bore your part
 
That feeling of gratitude I burn deep in my heart.
 
Dear MOM please accept from this sad son adrift.
 
On this commemorative day my little humble (k.tốn)
 
Tháng Bảy Vu-Lan mùa báo hiếu.
 
Âm-Dương cách trở mấy đường xa.
 
Nén nhang; ngọn nến lung linh gió.
 
Chẳng khóc; mà sao mắt lệ nhoà.
 
VU-LAN mid-seventh month the filial (hiếu)
 
Between life and death how far to suffer.
 
Joss-sticks and candles spark the wind uprears.
 
I don’t cry; but why my eyes get wet with tears.  
 
Sẽ giảng vào muà VU-LAN tới. Bao gồm THƠ về MẸ
 
Của HT THÍCH QUẢNG ĐỘ. TS NHẤT HẠNH. Thơ Bà Mẹ Điên của
 
nhà THƠ TRẦN TRUNG ĐẠO. Thơ HUỲNH PHÚ SỔ: Tình yêu
 
thương.
 
 
Most Vénérablé Thich Tuệ Minh/President WSBCC.Org.
 
Abbott Chua Tam Bao and Vo-Uu Temple
 
« Bắt đầuTrước12345678910TiếpCuối »

Trang 9 / 251