Tin tức Phật Giáo

VOA News

Tin tức Danmark

Tin mới nhất

Thông Tin
CHÂN DUNG "KẺ XÂM LƯỢC" PDF In Thư điện tử
Tác giả minhthien   
21:46, 15/07/2017

CHÂN DUNG "KẺ XÂM LƯỢC"



Mac.Arthur đến Nhật vơi đôi bàn tay đẫm máu người Nhật. Khi
 
Mac.Arthur rời Nhật về Mỹ, từ nơi dinh phủ ông ở đến Sân bay Atsugi
 
có hàng triệu người Nhật đứng hai bên đường đưa tiễn. Đoàn xe hộ
 
tống đi qua những hàng nước mắt cùng tiếng hô vang dậy của người
 
dân Nhật: 
 
 
Đại nguyên soái! Mac.Arthur được người Nhật vinh danh là 1 trong
 
12 danh nhân nước Nhật mọi thời đại.
 
 
Bị đánh bom nguyên tử, vì sao người Nhật lại cúi đầu kính trọng
 
tướng Mỹ?

 
Năm 1942 tướng Mac.Arthur dẫn đại quân tấn công Nhật Bản, từ
 
Melbourne  đánh thẳng đến Tokyo, hai tay nhuộm máu người Nhật
 
Bản. Vì thế người Nhật hận ông thấu xương.
 
Chiều ngày 30/8/1945, tướng quân MacArthur ra khỏi máy bay và đặt
 
chân lên đất Nhật, cho dù ông không mặc quân phục và không mang
 
theo vũ khí gì, cũng không có người tổ chức duyệt binh, nhưng thời
 
khắc đó với 70 triệu người Nhật Bản là thời khắc kinh hoàng mà họ
 
không thể quên, trong tâm trí mọi người chỉ còn nghĩ được hai chữ
 
“mất nước”.

 
Nhưng tướng Mac.Arthur mang quân đến hòa bình, chính nghĩa,
 
khoan dung và dân chủ.
 
 
Nền kinh tế Nhật Bản sau chiến tranh rơi vào suy sụp, đến bữa trưa
 
của Nghị viên Quốc hội cũng phải ăn cơm trộn khoai lang, cái đói bao
 
phủ khắp nơi. 
 
 
Lúc này tướng MacArthur gây áp lực khiến chính phủ Mỹ phải hỗ trợ
 
Nhật Bản, thế là 3,5 triệu tấn lương thực và 2 tỷ Mỹ kim tức tốc được
 
gửi đến Nhật. Ông không chỉ giữ lại chính quyền Nhật Bản mà còn đặc
 
xá cho Thiên hoàng, thậm chí còn quan tâm đến số phận của từng
 
người lính bình thường của Nhật Bản, giúp họ tìm con đường sống.
 
Theo sau ông, 400 nghìn lính Mỹ đã dùng thiện ý và tinh thần hy sinh
 
để chinh phục người Nhật Bản. Khi đó các con hẻm trong thành phố
 
của Nhật rất chật hẹp, một người Nhật bình thường và một người lính
 
Mỹ to lớn nếu gặp nhau cũng khó để đi qua, vì thế thường thì người
 
lính Mỹ sẽ nép vào một bên cho người Nhật đi trước. Người Nhật
 
không thể không băn khoăn tự hỏi, nếu mình là kẻ chiến thắng thì
 
có làm được như thế không?
 
 
Sau khi tướng Mac.Arthur đến Nhật Bản, ông lập tức ra lệnh thả tội
 
phạm chính trị, trong đó có rất nhiều Đảng viên Cộng sản, bị chính
 
phủ Nhật bắt giam trong thời gian dài.

 
Ngày 25/8/1945, quân chiếm đóng của Mỹ cho phép phụ nữ Nhật
 
thiết lập tổ chức của mình; tháng 9 cho công bố Dự luật về vai trò
 
trong bầu cử của phụ nữ Nhật Bản; đây là lần đầu tiên trong lịch sử
 
Nhật Bản, phụ nữ được quyền bầu cử và ứng cử.
 
Lúc này tại Tokyo có cô kỹ nữ được chọn làm Nghị viên thành phố,
 
nhiều thị dân cảm thấy khó chấp nhận. Nhưng tướng Mac.Arthur nói,
 
mọi người chọn cô ấy để cô ấy phục vụ mọi người, đừng vì cô ấy là kỹ
 
nữ mà kỳ thị bỏ qua. Khi đó mọi người chợt hiểu người được chọn
 
trong bầu cử dân chủ phải là người thay mặt để vì mình làm việc, thế
 
là sau khi hiểu ý nghĩa vấn đề họ đã quyết định chọn bầu cô kỹ nữ kia.
 
Kết quả sau khi trở thành Nghị viên, cô đã không phụ lòng mọi người,
 
làm được rất nhiều việc có ý nghĩa.

 
Vào ngày 11/10/1945, tướng Mac.Arthur tuyên bố bỏ lệnh cấm báo
 
chí, Nhật Bản được tự do thông tin và tự do ngôn luận.
 
Ngày 22/12/1945, ban hành “Luật Công hội”, giai cấp công nhân thực
 
sự có tổ chức của mình. Ngày 1/9/1947, ban hành “Luật lao động”,
 
quy định tiêu chuẩn tiền lương thấp nhất và thời gian làm việc nhiều
 
nhất.
 
 
Ngày 3/2/1946, tướng Mac.Arthur chỉ thị cho Tổng bộ Liên minh khởi
 
thảo Hiến pháp Nhật Bản. 
 
 
Chính phủ Mỹ truyền đạt nguyên tắc chế định Hiến pháp cho tướng
 
Mac.Arthur là: Chính phủ Nhật Bản phải do toàn thể cử tri trao quyền
 
và phải chịu trách nhiệm trước toàn thể cử tri. Ngày 3/5, quân liên
 
minh giao ra Bản dự thảo Hiến pháp. Ngày 7/10, Quốc hội Nhật Bản
 
thông qua Hiến pháp. Ngày 3/11, Thiên hoàng cho ban hành Tân Hiến
 
pháp.
 
 
Đây là Hiến pháp do kẻ chiếm lĩnh chiếu theo giá trị quan phương
 
Tây áp đặt cho kẻ bị chiếm lĩnh, nhưng lại là bản Hiến pháp đem lại
 
phúc lợi cho nhân dân quốc gia bị chiếm lĩnh. 

 
Bản Hiến pháp nhấn mạnh quyền lợi công dân cơ bản của người Nhật
 
Bản, xem những quyền lợi này là “quyền lợi trời cho mà không ai có
 
quyền tước đoạt”. Những quyền này bao gồm: quyền bầu cử, lập hội
 
và tự do xuất bản; không có sự tham gia của luật sư thì không được
 
định tội; bảo đảm quyền cư trú an toàn cho dân, cấm kiểm tra và tước
 
đoạt vô cớ.
 

Ngày 21/10/1946, Quốc hội đã thông qua “Luật Cải cách ruộng đất”. 
 
Chính phủ Nhật Bản mua lại đất đai dư thừa của giới địa chủ, sau đó
 
bán đất lại cho nông dân không có ruộng. Với những nông dân không
 
có tiền mua đất, chính phủ cho vay thế chấp. Tất cả diễn ra không đổ
 
một giọt máu, một mạng người, những người nông dân ai nấy đều có
 
được một phần đất cho mình.
 
 
Ngày 31/3/1947, ban hành “Luật Giáo dục”. Theo đó mục tiêu hàng
 
đầu của giáo dục là “tôn trọng sự tôn nghiêm của cá nhân, bồi dưỡng
 
cho mọi người có lòng nhiệt huyết vì chân lý và hòa bình”. Trường học
 
của Nhật Bản không còn nằm trong kiểm soát của chính phủ mà là do
 
Ủy ban Giáo dục do dân chúng bầu ra quản lý. Việc chọn lựa nhà giáo,
 
sách học và bố trí chương trình hoàn toàn do người dân tự chủ quyết
 
định.
 
 
Năm 1952, quân chiếm đóng Mỹ trả chính quyền về cho chính phủ
 
Nhật Bản. Sau 7 năm chiếm đóng, người Mỹ cải cách triệt để con
 
đường phát triển của Nhật Bản, chủ quyền quốc gia từ trong tay kẻ
 
chuyên chế trao lại cho người dân Nhật Bản, những tiền đề tiến bộ
 
đầu tiên này giúp người Nhật bước vào con đường thênh thang.
 
 
Hơn 10 năm sau, Nhật Bản trở thành cường quốc kinh tế thứ hai thế
 
giới, quốc gia phồn vinh, nhân dân giàu có, xã hội ổn định. Có thể nói
 
thêm một câu, quân chiếm đóng của Mỹ không chi một đồng tiền
 
thuế nào của người dân Nhật Bản, chi phí của họ là lấy từ tiền thuế
 
của người Mỹ.
 
 
Trong thời gian chiếm đóng Nhật Bản, rất nhiều người Nhật đã viết
 
thư gửi cho tướng MacArthur yêu cầu biếu tặng đất đai của họ. Nhiều
 
phụ nữ can đảm viết thư đề nghị được hiến thân cho tướng
 
MacArthur, nhiều người còn viết “xin hãy cho tôi được sinh con cho
 
ngài.”
 
 
Sáng ngày 16/4/1951, Tổng thống Harry Truman phế bỏ chức Tư lệnh
 
quân chiếm đóng và buộc tướng MacArthur phải về nước, sự kiện này
 
chỉ thông báo cho một số quan chức cấp cao người Nhật biết. 
 
 
Nhưng khi ông ngồi lên ô tô thì mới phát hiện, từ nơi dinh phủ ông ở
 
đến Sân bay Atsugi có hàng triệu người Nhật Bản đứng hai bên đường
 
đưa tiễn. Đoàn xe hộ tống đi qua những hàng nước mắt cùng tiếng hô
 
vang dậy của người dân Nhật Bản:                               
 
                      Đại nguyên soái!
 
 
Người dân Tokyo đứng chật kín hai bên đường, ai nấy rơi nước mắt,
 
họ như hoàn toàn quên chuyện tướng Mac.Arthur là kẻ chiếm đóng
 
đã đánh bại quân đội quốc gia mình. Thiên hoàng đích thân đến sứ
 
quán đưa tiễn Mac.Arthur, tướng Mac.Arthur cũng xúc động rơi nước
 
mắt, nắm chặt hai tay của Thiên hoàng Hirohito.

 
Khi đưa tiễn, Thủ tướng Yoshida của Nhật nói: 
 
 
“Tướng quân MacArthur đã cứu chúng tôi ra khỏi nỗi sợ hãi, lo
 
lắng và hỗn loạn của thất bại để đưa chúng tôi vào con đường mới
 
do ông xây dựng, chính Ngài đã gieo trồng hạt giống dân chủ trên
 
đất nước chúng tôi để chúng tôi bước trên con đường hòa bình, tình
 
cảm ly biệt mà nhân dân chúng tôi dành cho Ngài không lời nào có
 
thể diễn tả được.”

 
Uy lực quả bom nguyên tử của Mỹ tàn phá thành phố và nền kinh tế
 
của Nhật Bản, nhưng về phương diện tinh thần, nước Mỹ đã hoàn
 
toàn chinh phục được người Nhật Bản.

(Sưu tầm)


 

 
Các bài viết tiếp theo...
« Bắt đầuTrước12345678910TiếpCuối »

Trang 6 / 5601